nắng sài gòn em đi mà chợt mát bởi vì em mặt áo lụa hà đông. Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng,anh vẫn yêu đôi mắt em vô cùng .Em chợt đến chợt đi anh không biết,trời chợt nắng chợt mưa anh vẫn tiếc."Anh chỉ buồn sao không giữ được em và để em ra đi thật rồi. nhưng làm sao em hiểu được lòng anh ,em chỉ trách anh phải không?Anh lê gót nhưng ko biết đi về đâu.Vì Con đường chia quá nhiều ngã.Phải chi anh đừng gặp em để không có một cuộc tình dang dở.Để anh mãi ôm niềm thương nhớ.Để giờ đây em xa anh thật rồi".